秦樓月 已丑歲春分前一日,栽培眾卉罷,晚

元代 王惲
藥詞秦樓月一闋,因放聲自歌,浮大白者數行,實至元二十六年三月二十日也。時夜漏交二鼓燈下書,秋澗老人題花時樂。*尊記醉平津閣。平津閣。一聲金縷,滿*紅葉。小闌此日情蕭索。土膏一寸春如削。春如削。幾時盼到,絳燈紅爍。
yào qín lóu yuè què   yīn fàng shēng   bái zhě shù xíng   shí zhì yuán èr shí liù nián sān yuè èr shí shí lòu jiāo èr dēng xià shū qiū   jiàn lǎo rén huā shí zūn   zuì píng jīn píng jīn shēng jīn mǎn hóng xiǎo   lán 滿   qíng xiāo suǒ gāo cùn chūn xuē chūn xuē shí pàn dào jiàng dēng hóng shuò