秦嶺

宋代 汪元量
峻岭登臨最上層,飛埃漠漠草稜稜。 百年世路多翻覆,千古河山幾廢興。 紅樹青煙秦祖隴,黃茅白葦漢家陵。 因思馬上昌黎伯,回首雲橫淚濕膺。
jùn lǐng dēng lín zuì shàng céng   fēi āi cǎo léng léng  
bǎi nián shì duō fān   qiān shān fèi xīng  
hóng shù qīng yān qín lǒng   huáng máo bái wěi hàn jiā líng  
yīn shàng chāng   huí shǒu yún héng lèi shī yīng