秦鏡

唐代 仲子陵
萬古秦時鏡,從來抱至精。依台月自吐,在匣水常清。 爛爛金光發,澄澄物象生。雲天皆洞鑒,表里盡虛明。 但見人窺膽,全勝響應聲。妍媸定可識,何處更逃情。
wàn qín shí jìng   cóng lái bào zhì jīng tái yuè   zài xiá shuǐ cháng qīng
làn làn jīn guāng   chéng chéng xiàng shēng yún tiān jiē dòng jiàn   biǎo jǐn míng
dàn jiàn rén kuī dǎn   quán shèng xiǎng yìng shēng yán chī dìng shí   chǔ gèng táo qíng