清坐四鼓

宋代 韓淲
僧窗耿清燈,秋蟲入虛聽。風收松聲回,夜息人籟定。 清明養我神,湛寂見我性。萬有雖自然,唯樂獨也正。
sēng chuāng gěng qīng dēng   qiū chóng tīng fēng shōu sōng shēng huí   rén lài dìng    
qīng míng yǎng shén   zhàn jiàn xìng wàn yǒu suī rán wéi   zhèng