慶資深康樂園四詠

宋代 王之道
露梢戛戛敲鳴玉,雲葉差差傳新綠。 這前十頃碧琉璃,過雨荷花淨如浴。 客來不迎君莫嗔,我有清風如故人。 先生午醉睡正熟,長須倒盡床頭春。
shāo jiá jiá qiāo míng   yún chà chà chuán xīn
zhè qián shí qǐng liú li   guò huā jìng
lái yíng jūn chēn   yǒu qīng fēng rén
xiān sheng zuì shuì zhèng shú   cháng dào jǐn chuáng tóu chūn