清晝

宋代 張玉娘
晝靜春偏遠,詩成興轉賒。看山憑畫閣,問竹過鄰家。 摘翠閒驚鳥,燒煙曉煮茶。無端雙蛺蝶,繞袖錯尋花。
zhòu jìng chūn piān yuǎn   shī chéng xīng zhuǎn shē kàn shān píng huà   wèn zhú guò lín jiā
zhāi cuì xián jīng niǎo   shāo yān xiǎo zhǔ chá duān shuāng jiá dié   rào xiù cuò xún huā