青雲干呂

唐代 王履貞
異方占瑞氣,干呂見青雲。表聖興中國,來王謁大君。 迎祥殊大樂,葉慶類橫汾。自感明時起,非因觸石分。 映霄難辨色,從吹乍成文。須使流千載,垂芳在典墳。
fāng zhàn ruì   gān jiàn qīng yún biǎo shèng xīng zhōng guó   lái wáng jūn
yíng xiáng shū   qìng lèi héng fén gǎn míng shí   fēi yīn chù shí fēn
yìng xiāo nán biàn   cóng chuī zhà chéng wén shǐ 使 liú qiān zǎi   chuí fāng zài diǎn fén