清遠舟中寄耘老

宋代 蘇軾
小寒初渡梅花嶺,萬壑千岩背人境。 清遠聊為泛宅行,一夢分明墮鄉井。 覺來滿眼是湖山,鴨綠波搖鳳凰影。 海陵居士無雲梯,歲晚結廬潁水湄。 山腰自懸蒼玉佩,野馬不受黃金羈。 門前車蓋獵獵走,笑倚清流數鬢絲。 汀洲相見春風起,白蘋吹花散煙水。 萬里飄蓬未得歸,目斷滄浪淚如洗。 北雁南來遺素書,苦言大浸沒我廬。 清齋十日不然鼎,曲突往往巢龜魚。 今年玉粒賤如水,青銅欲買囊已虛。 人生百年如寄爾,七十朱顏能有幾。 有子休論賢與愚,倪生枉卻帶經鋤。 天南看取東坡叟,可是平生廢讀書。
xiǎo hán chū méi huā lǐng   wàn qiān yán bèi rén jìng
qīng yuǎn liáo wèi fàn zhái xíng   mèng fēn míng duò xiāng jǐng
jué lái mǎn 滿 yǎn shì shān   yáo fèng huáng yǐng
hǎi líng shì yún   suì wǎn jié yǐng shuǐ méi
shān yāo xuán cāng pèi   shòu huáng jīn
mén qián chē gài liè liè zǒu   xiào qīng liú shù bìn
tīng zhōu xiāng jiàn chūn fēng   bái píng chuī huā sàn yān shuǐ
wàn piāo péng wèi guī   duàn cāng làng lèi
běi yàn nán lái shū   yán jìn
qīng zhāi shí rán dǐng   wǎng wǎng cháo guī
jīn nián jiàn shuǐ   qīng tóng mǎi náng
rén shēng bǎi nián ěr   shí zhū yán néng yǒu
yǒu zi xiū lùn xián   shēng wǎng què dài jīng chú
tiān nán kàn dōng sǒu   shì píng shēng fèi shū