青玉案 雁字

清代 曹貞吉
數行界破青天色。似一幅、荊關筆。楓葉蘆花秋瑟瑟。 問君何事,書空難盡,影落瀟湘碧。 人間多少傷心客。欲寄離愁那能得。折勢分明成乙乙。 無端風雨,橫斜催亂,幾陣煙雲黑。
shù xíng jiè qīng tiān shì jīng guān fēng huā qiū
wèn jūn shì   shū kōng nàn jǐn   yǐng luò xiāo xiāng
rén jiān duō shǎo shāng xīn chóu néng zhé shì fēn míng chéng
duān fēng   héng xié cuī luàn   zhèn yān yún hēi