青原台與兄弟同賦

宋代 李彌遜
高台瞰層碧,岫幌森筠幢。 恍如青原人,覿面呼老龐。 胡為未免俗,儒冠學為邦。 曾無白雨手,但補百碎腔。 平生愛山癖,至老成膏肓。 窮探偶會意,夜半力欲扛。 一存短豆戀,心境不得雙。 坐曠燕剿幕,鑒勝猿窺窗。 故山如故人,示見心已降。 脂車蠟兩屐,煙雲恣衝撞。 竹根掃三徑,荷插懸酒缸。 外物□可必,斯言有如江。
gāo tái kàn céng   xiù huǎng sēn yún chuáng
huǎng qīng yuán rén   覿 miàn lǎo páng
wéi wèi miǎn   guān xué wèi bāng
céng bái shǒu   dàn bǎi suì qiāng
píng shēng ài shān   zhì lǎo chéng gāo huāng
qióng tàn ǒu huì   bàn káng
cún duǎn dòu liàn   xīn jìng shuāng
zuò kuàng yàn jiǎo   jiàn shèng yuán kuī chuāng
shān rén   shì jiàn xīn xiáng
zhī chē liǎng   yān yún chōng zhuàng
zhú gēn sǎo sān jìng   chā xuán jiǔ gāng
wài     yán yǒu jiāng