青玉案

宋代 周邦彥
良夜燈光簇如豆。占好事、今宵有。酒罷歌闌人散後。琵琶輕放,語聲低顫,滅燭來相就。 玉體偎人情何厚。輕惜輕憐轉唧口留。雨散雲收眉兒皺。只愁彰露,那人知後。把我來僝僽。
liáng dēng guāng dòu zhàn hǎo shì jīn xiāo yǒu jiǔ lán rén sàn hòu pa qīng fàng   shēng chàn   miè zhú lái xiāng jiù
wēi rén qíng hòu qīng qīng lián zhuǎn kǒu liú sàn yún shōu méi ér zhòu zhǐ chóu zhāng   rén zhī hòu lái chán zhòu