青玉案

宋代 晁補之
三年宋玉牆東畔。怪相見、常低面。一曲文君芳心亂。匆匆依舊吹散,月淡梨花館。 秋娘苦妒浮金盞。漏些子堪猜是嬌盼。歸去相思腸應斷。五更無寐,一懷好事,依舊藍橋遠。
sān nián sòng qiáng dōng pàn guài xiàng jiàn cháng miàn wén jūn fāng xīn luàn cōng cōng jiù chuī sàn   yuè dàn huā guǎn
qiū niáng jīn zhǎn lòu xiē kān cāi shì jiāo pàn guī xiāng cháng yīng duàn gēng mèi   huái hǎo shì   jiù lán qiáo yuǎn