青岩

宋代 韓淲
山盡深時氣盡清,雨雲收晚做秋晴。荒尋有寺通前境,分外身輕放腳行。
shān jǐn shēn shí jìn qīng   yún shōu wǎn zuò qiū qíng huāng xún yǒu tōng qián jìng fèn   wài shēn qīng fàng jiǎo xíng