清軒

宋代 蘇舜欽
誰鑿幽軒刮眼清,湖中嘉處更禪扃。龍聽夜講寒生席,鷗伴晨齋暖戲庭。 水月澄明應作觀,雲山濃淡自開屏。我公亦為留奇句,此地人間合有靈。
shuí záo yōu xuān guā yǎn qīng   zhōng jiā chù gèng chán jiōng lóng tīng jiǎng hán shēng   ōu bàn chén zhāi nuǎn tíng
shuǐ yuè chéng míng yīng zuò guān   yún shān nóng dàn kāi píng gōng wèi liú   rén jiān yǒu líng