晴行

宋代 陳著
久晴常欲厭,黓里卻宜晴。 溪瘠容魚穴,風恬安雁程。 空山岩出相,老樹葉生聲。 此景吟不盡,明朝重細評。
jiǔ qíng cháng yàn   què qíng  
róng xué   fēng tián ān yàn chéng  
kōng shān yán chū xiāng   lǎo shù shēng shēng  
jǐng yín jìn   míng cháo zhòng píng