清桐

宋代 韓淲
清桐發初葉,朝景散輝蔭。幽人獨步久,興寄頗自任。 薰兮一以風,山鳥孰知禁。平流走亂石,可漱尤可枕。
qīng tóng chū   cháo jǐng sàn huī yīn yōu rén jiǔ xīng   rèn    
xūn fēng   shān niǎo shú zhī jìn píng liú zǒu luàn shí   shù yóu zhěn