清暑

宋代 陸游
穿竹清我魂,散發吹我頂。 虛窗聽鳴蟬,小檻看汲井。 掃地長物空,漱泉齒頰冷。 廚人具漿粉,童子鬻山茗。 微雲未必雨,且喜收樹影。 殘書置不視,樂此清晝永。 既夕即搒舟,門外綠千頃。 世事何足論,平生慕箕潁。
chuān 穿 zhú qīng hún   sàn chuī dǐng
chuāng tīng míng chán   xiǎo kǎn kàn jǐng
sǎo cháng kōng   shù quán chǐ jiá lěng
chú rén jiāng 漿 fěn   tóng shān míng
wēi yún wèi   qiě shōu shù yǐng
cán shū zhì shì   qīng zhòu yǒng
bàng zhōu   mén wài qiān qǐng
shì shì lùn   píng shēng yǐng