慶壽寺齋宿

明代 唐順之
獨坐花宮月,疏鍾報曉晴。地超三象外,人覺萬緣清。 茹素分僧飯,觀空入化城。真詮今已悟,寧畏毒龍驚。
zuò huā gōng yuè   shū zhōng bào xiǎo qíng chāo sān xiàng wài rén   jué wàn yuán qīng    
fēn sēng fàn   guān kōng huà chéng zhēn quán jīn níng   wèi lóng jīng