情人玉清歌(一作張南容詩)
洛陽有人名玉清,可憐玉清如其名。善踏斜柯能獨立,
嬋娟花艷無人及。珠為裙,玉為纓。臨春風,吹玉笙。
悠悠滿天星。黃金閣上晚妝成,雲和曲中為曼聲。
玉梯不得蹈,搖袂兩盈盈。城頭之日復何情。
luò
洛
yáng
陽
yǒu
有
rén
人
míng
名
yù
玉
qīng
清
,
kě
可
lián
憐
yù
玉
qīng
清
rú
如
qí
其
míng
名
。
。
shàn
善
tà
踏
xié
斜
kē
柯
néng
能
dú
獨
lì
立
,
chán
嬋
juān
娟
huā
花
yàn
艷
wú
無
rén
人
jí
及
。
。
zhū
珠
wèi
為
qún
裙
,
yù
玉
wèi
為
yīng
纓
。
。
lín
臨
chūn
春
fēng
風
,
chuī
吹
yù
玉
shēng
笙
。
。
yōu
悠
yōu
悠
mǎn
滿
tiān
天
xīng
星
。
。
huáng
黃
jīn
金
gé
閣
shàng
上
wǎn
晚
zhuāng
妝
chéng
成
,
yún
雲
hé
和
qǔ
曲
zhōng
中
wèi
為
màn
曼
shēng
聲
。
。
yù
玉
tī
梯
bù
不
dé
得
dǎo
蹈
,
yáo
搖
mèi
袂
liǎng
兩
yíng
盈
yíng
盈
。
。
chéng
城
tóu
頭
zhī
之
rì
日
fù
復
hé
何
qíng
情
。
。