青青間青青

宋代 曾鞏
青青間青青,盡望密如罅。 風柔聲自和,草縟陰可藉。 游蜂不暫去,啼鳥時獨下。 繚牆隔深園,高枝出虛榭。 貴人無餘事,歡言持玉斝。 茅檐亦自好,吾廬四如畫。 故人儻可遲,倒屣不辭迓。
qīng qīng jiān qīng qīng   jǐn wàng xià  
fēng róu shēng   cǎo yīn  
yóu fēng zàn   niǎo shí xià  
liáo qiáng shēn yuán   gāo zhī chū xiè  
guì rén shì   huān yán chí jiǎ  
máo yán hào   huà  
rén tǎng chí   dǎo