清平樂 鷓鴣

明代 王夫之
但南無北。費盡丁寧舌。說與天涯行不得。也似欲啼清血。 空山煙雨霏微。離披敗葉低飛。乳燕莫誇輕俊,人間何處烏衣。
dàn běi fèi jǐn dīng níng shé shuō tiān xíng qīng xuè        
kōng shān yān fēi wēi bài fēi yàn kuā qīng jùn rén jiān   chǔ