清平樂(詠雪)

宋代 程垓
疏疏整整。風急花無定。紅燭照筵寒欲凝。時見篩簾玉影。 夜深明月籠紗。醉歸涼麵香斜。猶有惜梅心在,滿庭誤作吹花。
shū shū zhěng zhěng fēng huā dìng hóng zhú zhào yán hán níng shí jiàn shāi lián yǐng
shēn míng yuè lóng shā zuì guī liáng miàn xiāng xié yóu yǒu méi xīn zài   mǎn 滿 tíng zuò chuī huā