清平樂 其二 燕

明代 陳霆
綠窗驚睡。說盡天涯事。簾外春寒禁不住。爭得重門深閉。 雨昏芳草池塘。度花穿柳心忙。因倚不知情倦,東風夢斷昭陽。
chuāng jīng shuì shuō jǐn tiān shì lián wài chūn hán jīn zhù zhēng de chóng mén shēn        
hūn fāng cǎo chí táng huā chuān liǔ 穿 xīn máng yīn zhī qíng juàn dōng fēng   mèng duàn zhāo yáng