清平樂 其二
初來心烈,再至成孤客。去後古藤籠皓月,踏破滿庭春雪。
而今三度重來。此心依舊痴呆。珍重身旁詩侶,出門便是天涯。
chū
初
lái
來
xīn
心
liè
烈
,
zài
再
zhì
至
chéng
成
gū
孤
kè
客
。
。
qù
去
hòu
後
gǔ
古
téng
藤
lóng
籠
hào
皓
yuè
月
,
tà
踏
pò
破
mǎn
滿
tíng
庭
chūn
春
xuě
雪
。
。
ér
而
jīn
今
sān
三
dù
度
chóng
重
lái
來
。
。
cǐ
此
xīn
心
yī
依
jiù
舊
chī
痴
dāi
呆
。
。
zhēn
珍
chóng
重
shēn
身
páng
旁
shī
詩
lǚ
侶
,
chū
出
mén
門
biàn
便
shì
是
tiān
天
yá
涯
。
。