清平樂·梅花照雪

宋代 韓愈
梅花照雪。渾似人清絕。 香疊紺螺雙背結。曾侍霓旌絳節。 如今卻向塵寰。棋中寄個清閒。 縱使阿郎多病,也須偷畫春山。
méi huā zhào xuě hún rén qīng jué
xiāng dié gàn luó shuāng bèi jié céng shì jīng jiàng jié
jīn què xiàng chén huán zhōng qīng xián
zòng shǐ 使 ā láng duō bìng   tōu huà chūn shān