清平樂 風花
春風繾綣,惹得春心展。冷作秋風都不管,一任落花飛遠。
路邊一樹濃陰。風兒吹到如今。各自珍藏往事,一般落得傷心。
chūn
春
fēng
風
qiǎn
繾
quǎn
綣
,
rě
惹
dé
得
chūn
春
xīn
心
zhǎn
展
。
。
lěng
冷
zuò
作
qiū
秋
fēng
風
dōu
都
bù
不
guǎn
管
,
yī
一
rèn
任
luò
落
huā
花
fēi
飛
yuǎn
遠
。
。
lù
路
biān
邊
yī
一
shù
樹
nóng
濃
yīn
陰
。
。
fēng
風
ér
兒
chuī
吹
dào
到
rú
如
jīn
今
。
。
gè
各
zì
自
zhēn
珍
cáng
藏
wǎng
往
shì
事
,
yì
一
bān
般
luò
落
de
得
shāng
傷
xīn
心
。
。