清平樂二首 其一
子虛烏有,真箇消魂否。擪笛彈箏交玉手,唱出曉風楊柳。
書生未耐寒酸,寄想驚鴻舞鸞。何日珠圓翠繞,畫中且自尋看。
zǐ
子
xū
虛
wū
烏
yǒu
有
,
zhēn
真
gè
個
xiāo
消
hún
魂
fǒu
否
。
。
yè
擪
dí
笛
dàn
彈
zhēng
箏
jiāo
交
yù
玉
shǒu
手
,
chàng
唱
chū
出
xiǎo
曉
fēng
風
yáng
楊
liǔ
柳
。
。
shū
書
shēng
生
wèi
未
nài
耐
hán
寒
suān
酸
,
jì
寄
xiǎng
想
jīng
驚
hóng
鴻
wǔ
舞
luán
鸞
。
。
hé
何
rì
日
zhū
珠
yuán
圓
cuì
翠
rào
繞
,
huà
畫
zhōng
中
qiě
且
zì
自
xún
尋
kàn
看
。
。