清平樂·從來清瘦

宋代 王質
從來清瘦。更被春僝僽。瘦得花身無可有。莫放隔簾風透。一枝相映孤燈。燈明不似花明。細看橫斜影下,如聞溪水泠泠。
cóng lái qīng shòu gèng bèi chūn chán zhòu shòu huā shēn yǒu fàng lián fēng tòu zhī xiāng yìng dēng dēng míng shì huā míng kàn héng xié yǐng xià   wén shuǐ líng líng