清平樂 春去

南北朝 王沂
宿酲初醒。裊裊吟鞭影。蜀道秦川行路永。羅袖殘香消盡。清明寒食匆匆。能消幾日東風。蝴蝶不知春去,畫橋貪趁流紅。
宿 chéng chū xǐng niǎo niǎo yín biān yǐng shǔ dào qín chuān xíng yǒng luó xiù cán xiāng xiāo jìn qīng míng hán shí cōng cōng néng xiāo dōng fēng dié zhī chūn   huà qiáo tān chèn liú hóng