清平樂(嘲人)

宋代 戴復古
醉狂痴作。誤信青樓約。酒醒梅花吹畫角。翻得一場寂寞。 相如謾賦凌雪。琴台不遇文君。江上琵琶舊曲,只堪分付商人。
zuì kuáng chī zuò xìn qīng lóu yuē jiǔ xǐng méi huā chuī huà jiǎo fān chǎng
xiàng mán líng xuě qín tái wén jūn jiāng shàng pa jiù   zhǐ kān fēn shāng rén