清平樂·□□不了

宋代 張儼
□□不了。都被紅塵老。一粒粟中休道好。弱水竟通蓬島。孤雲漂泊難尋。如今卻在□□。莫趁清風出岫,此中方是無心。
    liǎo dōu bèi hóng chén lǎo zhōng xiū dào hǎo ruò shuǐ jìng tōng péng dǎo yún piāo nán xún jīn què zài     chèn qīng fēng chū xiù   zhōng fāng shì xīn