清平樂 避暑神山詠桂

元代 許有壬
堂前雙桂。雲潑交加翠。火老金柔花尚未。且愛清陰滿地。秋風一旦花開。天香吹散亭台。卻被花神見笑,先生未必能來。
táng qián shuāng guì yún jiāo jiā cuì huǒ lǎo jīn róu huā shàng wèi qiě ài qīng yīn mǎn 滿 qiū fēng dàn huā kāi tiān xiāng chuī sàn tíng tái què bèi huā shén jiàn xiào   xiān sheng wèi néng lái