清平樂

宋代 王質
斷橋流水。香滿扶疏里。忽見一枝明眼底。人在山腰水尾。 梨花應夢紛紛。征鴻叫斷行雲。不見綠毛麼鳳,一方明月中庭。
duàn qiáo liú shuǐ xiāng mǎn 滿 shū jiàn zhī míng yǎn rén zài shān yāo shuǐ wěi
huā yīng mèng fēn fēn zhēng hóng jiào duàn háng yún jiàn máo me fèng   fāng míng yuè zhōng tíng