清平樂

宋代 曹勛
一春老病。空過春光永。藥鼎煎爐朝暮景。只是醫方藥性。 經旬日色雲遮。山高寒透窗紗。常恨檐頭傾雨,猶能枕上看花。
chūn lǎo bìng kōng guò chūn guāng yǒng yào dǐng jiān zhāo jǐng zhǐ shì fāng yào xìng
jīng xún yún zhē shān gāo hán tòu chuāng shā cháng hèn yán tóu qīng   yóu néng zhěn shàng kàn huā