清平樂

宋代 王安中
花枝欹晚。過雨紅珠轉。欲共東君論繾綣。繁艷休將風卷。 歸來凝思閒窗。寒花莫□微觴。解慢不成幽夢,燕泥驚落雕梁。
huā zhī wǎn guò hóng zhū zhuǎn gòng dōng jūn lùn qiǎn quǎn fán yàn xiū jiāng fēng juǎn
guī lái níng xián chuāng hán huā   wēi shāng jiě màn chéng yōu mèng   yàn jīng luò diāo liáng