清平樂

宋代 晁補之
炎天畏景。午漏那堪永。何苦相仍愁簿領。短壑清溪牽興。 瑤台月下曾逢。何由卻睹冰容。一笑為驅煩暑,故人元是清風。
yán tiān wèi jǐng lòu kān yǒng xiāng réng chóu 簿 lǐng duǎn qīng qiān xīng
yáo tái yuè xià céng féng yóu què bīng róng xiào wèi fán shǔ   rén yuán shì qīng fēng