清平樂
東風吹遍。稚柳垂青淺。雲樹朦朧千里遠。望見高樓不見。
樓前塞雁飛還。愁邊多少江山。忍把棉衣換了,玉梅花下春寒。
dōng
東
fēng
風
chuī
吹
biàn
遍
zhì
。
liǔ
稚
chuí
柳
qīng
垂
qiǎn
青
yún
淺
shù
。
méng
雲
lóng
樹
qiān
朦
lǐ
朧
yuǎn
千
wàng
里
jiàn
遠
gāo
。
lóu
望
bú
見
jiàn
高
樓
不
見
。
lóu
樓
qián
前
sāi
塞
yàn
雁
fēi
飛
hái
還
chóu
。
biān
愁
duō
邊
shǎo
多
jiāng
少
shān
江
rěn
山
bǎ
。
mián
忍
yī
把
huàn
棉
le
衣
yù
換
méi
了
,
huā
玉
xià
梅
chūn
花
hán
下
春
寒
。