清平樂

明代 陳子龍
繡簾花散,難與東風算。拈得金針絲又亂,尚剩檀心一半。 幾回黛蹙雙蛾,斜添紅縷微波。閒看燕泥欲墮,柳綿吹滿輕羅。
xiù lián huā sàn   nán dōng fēng suàn niān jīn zhēn yòu luàn   shàng shèng tán xīn bàn
huí dài shuāng é   xié tiān hóng wēi xián kàn yàn duò   liǔ mián 綿 chuī mǎn 滿 qīng luó