清平樂
薰風似火,燃盡頹垣朵。連苑高樓新上鎖,暗把明珠還我。
曾經握住柔荑,如今不復依依。縱使相思刻骨,不能說是相思。
xūn
熏
fēng
風
shì
似
huǒ
火
,
rán
燃
jǐn
盡
tuí
頹
yuán
垣
duǒ
朵
。
。
lián
連
yuàn
苑
gāo
高
lóu
樓
xīn
新
shàng
上
suǒ
鎖
,
àn
暗
bǎ
把
míng
明
zhū
珠
huán
還
wǒ
我
。
。
céng
曾
jīng
經
wò
握
zhù
住
róu
柔
tí
荑
,
rú
如
jīn
今
bù
不
fù
復
yī
依
yī
依
。
。
zòng
縱
shǐ
使
xiāng
相
sī
思
kè
刻
gǔ
骨
,
bù
不
néng
能
shuō
說
shì
是
xiāng
相
sī
思
。
。