清平樂

宋代 俞國寶
數聲烏鵲。院宇寒蕭索。楊柳梢頭秋過卻。無葉可供風落。 可人猶有芙蕖。向人冷澹妝梳。雲外征鴻過盡,夕陽依舊平蕪。
shù shēng què yuàn hán xiāo suǒ yáng liǔ shāo tóu qiū guò què gōng fēng luò
rén yóu yǒu xiàng rén lěng dàn zhuāng shū yún wài zhēng hóng guò jǐn   yáng jiù píng