清平樂

宋代 李廌
落梅嗚咽。暗淡城頭月。吹滿江天驚夢蝶。喚起畫樓傷別。簾風輕觸銀鉤。梧桐玉露新秋。底事瑣窗深夜,素娥常伴人愁。
luò méi àn dàn chéng tóu yuè chuī mǎn 滿 jiāng tiān jīng mèng dié huàn huà lóu shāng bié lián fēng qīng chù yín gōu tóng xīn qiū shì suǒ chuāng shēn   é cháng bàn rén chóu