清平樂

宋代 李彭老
合歡扇子。撲蝶花陰里。半醉海棠扶不起。淡日鞦韆閒倚。 寶箏彈向誰聽。一春能幾番晴。帳底柳綿吹滿,不教好夢分明。
huān shàn zi dié huā yīn bàn zuì hǎi táng dàn qiū qiān xián
bǎo zhēng dàn xiàng shuí tīng chūn néng fān qíng zhàng liǔ mián 綿 chuī mǎn 滿   jiào hǎo mèng fēn míng