清平樂

宋代 程垓
山城桃李。催促春無幾。日日為花須早起。猶□惜花無計。 阿誰留得春風。長教繞綠圍紅。莫遣十分芳意,輸他萬點愁容。
shān chéng táo cuī chūn wèi huā zǎo yóu   huā
ā shuí liú chūn fēng zhǎng jiào rào wéi hóng qiǎn shí fēn fāng   shū wàn diǎn chóu róng