清平樂

宋代 王炎
兒曹耳語。借問何處去。家在翠微深處住。生計一犁春雨。 客中且恁浮游。莫將事掛心頭。縱使人生滿百,算來更幾春秋。
ér cáo ěr jiè wèn chǔ jiā zài cuì wēi shēn chù zhù shēng chūn
zhōng qiě nèn yóu jiāng shì guà xīn tóu zòng shǐ 使 rén shēng mǎn 滿 bǎi   suàn lái gèng chūn qiū