青牛嶺高絕處有小寺人跡罕到
暮歸走馬沙河塘,爐煙裊裊十里香。
朝行曳杖青牛嶺,崖泉咽咽千山靜。
君勿笑老僧,耳聾喚不聞,百年俱是可憐人。
明朝且復城中去,白雲卻在題詩處。
mù
暮
guī
歸
zǒu
走
mǎ
馬
shā
沙
hé
河
táng
塘
,
lú
爐
yān
煙
niǎo
裊
niǎo
裊
shí
十
lǐ
里
xiāng
香
。
cháo
朝
xíng
行
yè
曳
zhàng
杖
qīng
青
niú
牛
lǐng
嶺
,
yá
崖
quán
泉
yè
咽
yè
咽
qiān
千
shān
山
jìng
靜
。
jūn
君
wù
勿
xiào
笑
lǎo
老
sēng
僧
,
ěr
耳
lóng
聾
huàn
喚
bù
不
wén
聞
,
bǎi
百
nián
年
jù
俱
shì
是
kě
可
lián
憐
rén
人
。
míng
明
cháo
朝
qiě
且
fù
復
chéng
城
zhōng
中
qù
去
,
bái
白
yún
雲
què
卻
zài
在
tí
題
shī
詩
chù
處
。