清明有感

唐代 王翰
春水初生芹吐芽,柳綿飛雪滿澄沙。竹雞亂語桑蹊暗,野雉低飛麥隴斜。 風散紙錢人上冢,雨昏喬木客還家。太平有象真堪詠,一幅青簾傍杏花。
chūn shuǐ chū shēng qín   liǔ mián 綿 fēi xuě mǎn 滿 dèng shā zhú luàn sāng àn   zhì fēi mài lǒng xié
fēng sàn zhǐ qián rén shàng zhǒng   hūn qiáo huán jiā tài píng yǒu xiàng zhēn kān yǒng   qīng lián bàng xìng huā