清明 其一

宋代 韓淲
欲賦春華狀不成,微風微雨又清明。殘花滿地偏饒笑,高柳插天如有情。 百歲光陰誠鼎鼎,一生懷抱強營營。相思真隱山前路,寒食酒杯終日晴。
chūn huā zhuàng chéng   wēi fēng wēi yòu qīng míng cán huā mǎn 滿 piān ráo xiào gāo   liǔ chā tiān yǒu qíng    
bǎi suì guāng yīn chéng dǐng dǐng   shēng huái bào qiáng yíng yíng xiāng zhēn yǐn shān qián hán   shí jiǔ bēi zhōng qíng