清明前一日韓子華以靖節斜川詩見招游李園既歸遂苦風雨三日不能出窮坐一室家人輩倒殘壺得酒

宋代 歐陽修
少年喜追隨,老大厭諠嘩。慚愧二三子,邀我行看花。 花開豈不好,時節亦云嘉。因病既不飲,眾歡獨成嗟。 管弦暫過耳,風雨愁還家。三日不出門,堆豗類寒鴉。 妻兒強我飲,飣餖果與瓜。濁酒傾殘壺,枯魚雜乾蝦。 小婢立我前,赤腳兩髻丫。軋軋鳴雙弦,正如櫓嘔啞。 坐令江湖心,浩蕩思無涯。寵祿不知報,鬢毛今已華。 有田清潁間,尚可事桑麻。安得一黃犢,幅巾駕柴車。
shào nián zhuī suí   lǎo yàn xuān huā cán kuì èr sān yāo   xíng kàn huā    
huā kāi hǎo   shí jié yún jiā yīn bìng yǐn zhòng   huān chéng jiē    
guǎn xián zàn guò ěr   fēng chóu huán jiā sān chū mén duī   huī lèi hán    
ér qiáng yǐn   dìng dòu guǒ guā zhuó jiǔ qīng cán   qián xiā    
xiǎo qián   chì jiǎo liǎng míng shuāng xián zhèng   ōu    
zuò lìng jiāng xīn   hào dàng chǒng 祿 zhī bào bìn   máo jīn huá    
yǒu tián qīng yǐng jiān   shàng shì sāng ān huáng   jīn jià chái chē