清明後七日與客同為水東之游翌朝賦此

宋代 張栻
平生山水癖,妙處只自知。 夙約常寡味,邂逅愜心期。 幅巾與藜杖,安步隨所之。 朅來坐官府,頗覺此原違。 城頭望群峰,欲往類絆羈。 三春苦風雨,晴日一伸眉。 沙邊散車騎,竹輿從嘔咿。 獨與三四客,野服相追隨。 亭高俯空曠,洞古探環奇。 縣崖隱日月,幽壑蟠蛟螭。 澗水雜鳴佩,松風發清吹。 興來即傾酒,語到亦論詩。 聊揩簿書眼,償此閒暇時。 所歷固未厭,所感多餘思。 昔游木葉下,今茲綠陰肥。 江山雖可識,歲月乃如馳。 素餐豈不念,懷安敢雲私。 歸來耿不寐,欹枕聽晨雞。
píng shēng shān shuǐ   miào chù zhī zhī  
yuē cháng guǎ wèi   xiè hòu qiè xīn  
jīn zhàng   ān suí suǒ zhī  
qiè lái zuò guān   jué yuán wéi  
chéng tóu wàng qún fēng   wǎng lèi bàn  
sān chūn fēng   qíng shēn méi  
shā biān sàn chē   zhú 輿 cóng ǒu  
sān   xiāng zhuī suí  
tíng gāo kōng kuàng   dòng tàn huán  
xiàn yǐn yuè   yōu pán jiāo chī  
jiàn shuǐ míng pèi   sōng fēng qīng chuī  
xīng lái qīng jiǔ   dào lùn shī  
liáo kāi 簿 shū yǎn   cháng xián xiá shí  
suǒ wèi yàn   suǒ gǎn duō  
yóu xià   jīn yīn féi  
jiāng shān suī shí   suì yuè nǎi chí  
cān niàn   huái ān gǎn yún  
guī lái gěng mèi   zhěn tīng chén