清明

宋代 韓淲
既喜寒食晴,復值清明雨。山空洗雨花,零落蔽泥土。 脩林發新葉,青綠粲莫數。雖雲風日異,景物俱可睹。 犁鋤動遠村,愈覺愛農圃。形跡欣得閒,持醪醉為主。
hán shí qíng   zhí qīng míng shān kōng huā líng   luò    
xiū lín xīn   qīng càn shù suī yún fēng jǐng      
chú dòng yuǎn cūn   jué ài nóng xíng xīn xián chí   láo zuì wéi zhǔ